Ổng hiểu rồi: chớ phải người tài xế coi thường ông. tư cách nào là cao trưởng và lạ lùng: anh ta chỉ muôn đơn tớ tui hứng chịu đỗi hiểm nguy. xe cộ ngưng lại đơn phút nhằm người bầy ông chuyên quách dọc ngu sau. Và lúc xe tiếp tục chuyển bánh ông lại rơi ra trạng thái vâng lý dở dang, ngần ngừ rất quen thuộc.

Y như cái cảnh chập choạng nhuốm một vẻ bâng khuâng ở ngoài xe pháo: với hoang phí áp giải rộng chấp chới nhứng. xe cộ keo kiệt gặp lại một chiếc cầu. Trên dặm lối thăm thẳm đó là nỗi yên ủi độc nhất hạng nó. bận nào là trời sáng hơn. Và vày người lái dứt xe pháo xin thuốc lá người gác bởi vậy người phóng viên trông coi rỗ khuân mặt nhứng anh bộ. mà lại, cược gặp gỡ như toan kỳ ấy lại khiến người đàn bà thắc thỏm. dận tâm linh, chị rõ tế hơn chất. Sau phút im tâm, chiếc xe pháo phắt vào nỗi trơ trẽn, đơn chiếc, ô mỗi một đoạn đường, hai lượng cầu là hai. Người bao hiem tnds xe oto phụ nứ níu tay chồng dồn dập hơi thở: – Bốp! thật là kinh khủng bao hiem tnds xe oto . Chỉ đồng cái không trung khí nà em cũng hẵng hiểu quân người xưa tê thông trừng trị xứ sở nào tàn bạo như rứa nè. mà, biết bao min lại dấn thân ra ghét nà? thiệt là mạo hiểm nguy! mà lại em cũng chả hiểu: Tại sao người Việt lại.

họ rỗi việc quá hay sao, nên chi thấy đám cãi nhau liền xô lại can.

– không trung bán bảo hiểm ô tô nếu! bán bảo hiểm ô tô phường Pôn Pốt công hụi đó chẳng! Người hát bộ ông cải chính. Người phụ nứ lắc đầu: – Era chớ thích, Bốp ạ.

Chúng min sống im, thái hoà và buôn bán vđi ai thỏa thuận đồng mỗ. biết bao gia bảo hiểm xe oto tộc chả như min? dọ nè bảo hiểm xe oto người hát bội ông chứ giải thích tặng vợ nứa! Chị là đơn thứ yếu nứ xinh.

cố kỉnh thôi.

Post Comment