Annie ạ ! Chuyện tất yếu cả thôi ! Nhưng đừng quên là chúng mình phải trở về New – York trưốc đã.

Tôi đã hứa sẽ cho em đi chơi một chuyên và những quà tặng nữa. – Quà tặng dân tộc kinh ? Món quà tặng em thích nhất dân tộc kinh là được ỏ lại đây.

Em đâu phải là một con đĩ hay một con nhóc con mà khi nào cũng phải hứa tặng quà ! Em nói chuyện tâm hồn cao cả, còn. – Không, Annie, em đừng lồng lên như vậy. Tôi muôn làm em vui lòng thôi.

Ta hảy ỏ đây ba ngày ; em sẽ quyết định sau, nếu thực tình sau này. – Sau này, sao ?
– Nếu em muốn trỏ lại. – Em quyết định rồi.

Một ngày kia, chúng ta dĩ nhiên sẽ gặp nhau ỏ đây, cả ba người. Nhưng trưốc đó, em phải nói rõ sự thật với vợ anh đã. Em sẽ không bao giò thiếu trung thực vói bà ấy. Bà ấy sẽ tha thứ cho chúng ta. Giữa bà ấy và anh, em chọn bà ấy. Tôi cần có vài ngày ngưng chiến.

Tôi phải xoa dịu cô nàng. – Annie, em quay lưng lại với tôi à ? Tôi tưỏng em có yêu tôi đôi chút chứ !
– Chính vậy, nghiêm trọng là ỏ đó. Em có thề có xu hướng yêu anh, nhưng mà nguy hiểm lắm. Era muốn dân tộc thái có một dân tộc thái vị trí thật rõ ràng đối vối vợ anh. Nêu anh ly dị, đó là chuyện khác ; chúng ta xét sau. Nhưng mà anh, kết hôn vói bà ta, anh phong tục cưới hỏi của người việt không còn tồn tại với tư cách là người đàn ông phong tục cưới hỏi của người việt tự do nữa.

Post Comment