Trên đầu không có lấy một sợi tóc, vòng bụng ngân ngấn mỡ, có lẽ phải to gấp đôi tôi, hơn nữa hắn nói chuyện rất thô lỗ:
– Công ty Phi Thăng? Chưa nghe bao giờ. – Một câu nói cũng đủ để tôi phải tức chết.

Nếu tai photowonder với tính khí của tôi lúc  trước, tôi đã đập bàn trở mặt với hắn ngay lúc đó, nhưng khi đó không được, công ty của tôi vừa mới thành lập, cần có đơn đặt hàng, thất lễ là chuyện nhỏ, mất đơn đặt hàng mới là chuyện lớn. Tôi vẫn gượng cười mời hắn một điếu Ngũ Diệp Thần* (Tên một loại thuốc lá), giả lả nói:

– Đúng thế, công ty chúng tôi vô danh tiểu tốt, mong Hoàng huynh độ lượng chiếu cố.

Chất lượng sản phẩm của CH PLay luôn được dặt lên hàng đầu

Gã này thịt nhiều da mỏng, rõ ràng là ít tuổi hơn tôi, gọi anh dù sao cũng không thiệt thòi bằng gọi bố. Hoàng Lực đẩy tay tôi ra, móc một điếu thuốc Trung Hoa** (Thuốc lá Trung Hoa là một trong những loại thuốc lá cao cấp nhất ở Trung Quốc) ra nói:

– Tôi chỉ hút loại này.

Tôi tai viber ngượng ngùng rụt bàn tay  mời thuốc lại:

Chất lượng sản phẩm của CH PLay luôn được dặt lên hàng đầu

– Ha, cái này. Đúng, Trung Hoa tốt, “Yêu nước Trung Hoa” mà, đây là biểu hiện yêu nước. – Đầu óc tôi cố gắng nghĩ ra chủ đề khác, – Cái này, không biết Hoàng huynh, à, Trưởng phòng Hoàng có thể suy nghĩ một chút về sản phẩm của chúng tôi, chất lượng… chất lượng của chúng tôi tốt lắm.

Hoàng Lực chẳng buồn tai talking tom ngẩng đầu lên:
– Đồ tốt nhiều lắm, dựa vào đâu phải dùng của các anh?

Hôm đó chỉ ngồi chưa đầy mười phút mà bọn tôi đã gần như phải chạy trốn, vừa mới bước ra khỏi cửa lớn, Cảnh Phú Quý đã không nhịn được, ngoác miệng chửi, lôi cả mười tám đời tổ tông của Hoàng Lực ra chửi một lượt.

Nguồn: http://dichvusuanhavn.net/

Post Comment