– Ai cấm em đâu? Cứ lấy đi. Tôi biết em rất thích đồ tráng miệng. – Không! Nokia 8800 – Cô Nokia 8800 ta nói.

Em không thích ỏ lại mà không có anh; ngồi một mình buồn lắm. Cô ta đứng lên theo tôi. Chúng tôi về phòng. Annie lặng lẽ mở vali, lấy ra một cái hộp và đưa cho tôi. – Vì sao anh không thú nhận là anh đang đau?
– Thú nhận? Có phải tội ác đâu! Tôi bị cảm lạnh, rồi sẽ khỏi ngay thôi.

– Thuốc chổng cúm đây, bao giò em cũng mang theo bên mình. Anh uống vài viên đi!
– Tôi uấiig đầy cả một bung aspirin rồi. Thôi!
Tôi nằm dài ra giường. Cô ta ngồi bên cạnh. ! Em đoán là anh đang nghĩ tói vợ anh. Có lẽ.

anh yêu bà ấy!
I Kệ thây bà vertu ấy! Đề tôi yên!
I vertu Anh củng sọ’ bà ây. – Xin miễn phân tích, lý giai, suy luận! Cô làm ơn im đi cho tôi nhờ! Đó là việc riêng của tôi. – Được vồi – Cô ta nói. Em sẽ im!
Cô ta đứng lên, đi đi lại lại, sửa soạn, sắp xếp. Cái đèn ngủ duy nhất khoanh rõ vùng ánh sáng và vùng bóng tối.

Cô ta trỏ lại Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ bên tôi:
– Nên gửi điện cho Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu tím cũ bà ta và nói thật cho bà ta biết là anh đang bệnh. Em biết là anh bệnh thật.

Post Comment