Tôi ra khỏi nhà tấm, bắc một chiếc ghế đẩu, ngồi lên và đê cho Philip dùng một thứ dầu nhẹ làm massage các cơ.

rồi sau đó lau sạch. Ai đang chờ tôi ỏ Ngôi Đền Trung Quốc? Dĩ nhiên là tôi nghĩ tối Annie trước hết, nhưng rồi tôi tự bảo: Không phải. Cô ta không phức tạp đến thế đâu. Cùng lắm thì cô ta khóc với tôi trong điện thoại, và nói vói tôi rằng cô ấy yêu tôi và không chờ đợi nổi một năm.

Chắc chắn không. Ai sẽ đến nơi hò hẹn? Tối hình dung đôi mắt sắc sảo của Roy Hart, cái nhăn mặt của Kathy, một ai đó trong các. Rony, Judy, Kathy, Roy, Joan, ai? Từ ngày góa vợ đến nay, tôi vẫn gặp họ đều đều.

Roy có nói vói tôi rằng tất cá những chuyện đó là bi kịch mà chính Angie là con người mang bi kịch theo mình. Judy đà gọi điện thoại cho tôi nhiều lần từ San Francisco.

Tôi dã trớ thành rát đáng yêu trưỏc con mắt cô ta. – Bàn tay văn hóa việt nam ông văn hóa việt nam . Tôi chú ý nhìn kỹ bàn tay tôi, nó đang run. Tôi có thể bị ngộ độc, có thế nghiện rượu. Thực ra là do tôi lệ thuộc vào những viên thuốc ngủ. Cuộc sông lành trang phục dân tộc mạnh ư? Cho ai mói được chứ? trang phục dân tộc Tôi tự hỏi như vậy. Không có tiền, tôi ngủ ngon giấc hơn, nhưng là vì cơ thê mệt mỏi. Đâu là kêt thúc của một chậng đưòng. Từ lúc tôi giàu, đây mối là chặng đường đầu tiên. – Tôi muôn tói Ngôi Đền Trung Quốc một mình, không cần tài xế. – Còn khoảng trang phục dân tộc thái cách thì sao, thưa ông?
– Khoảng cách? Nghía là thế nào?
– Khi trang phục dân tộc thái người ta là dân châu Au thì dù có ở Mỹ bao.

Post Comment